Đan Đại Chí Tôn

91: Thức Tỉnh 1


trước sau

Advertisement


Toàn bộ Huyết Ngục nắm chặt liêm đao, tùy thời chuẩn bị giết ra ngoài.

- Khương Vương, uy phong so với năm đó không giảm.

Một đạo âm thanh uy nghiêm đột nhiên từ trêи cao truyền đến, mây đen nồng đậm đều tùy theo tiếng nói mà bốc lên cao như giang hà lao nhanh, bao la hùng vĩ mà kiềm chế.

Khương Hồng Võ bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng tỏ xuyên thấu mây mù, thấy được một đạo thân ảnh hùng tráng nơi đó.

‘Tống Thiên Hùng?’
- Đệ nhất Phó cung chủ Cửu Tiêu cung, Tống Thiên Hùng!
Các trưởng lão Khương gia hít vào một hơi khí lạnh, Tam hoàng tử lại mời hắn tới.

Tam hoàng tử nhếch miệng cười, Cửu Tiêu cung cũng không chịu hắn điều động, huống chi là muốn trực tiếp xử trí địa vị mẫn cảm của Khương Vương phủ.

Cho nên dù cung chủ không tự mình tới, nhưng vẫn phái ra Tống Thiên Hùng dưới sự thỉnh cầu liên tục của hắn đã.

Mặt khác, hơn năm mươi người này đều là cường giả thực lực phi phàm trong Cửu Tiêu cung.

Lúc đang trêи đường tới, hắn đã cam đoan với mỗi người, chỉ cần xử lý tốt Thương Châu, hắn tuyệt đối sẽ không bạc đãi bất kỳ một người nào trong số họ.

- Nếu Khương Vương không nguyện ý theo chúng ta, chúng ta chỉ có thể mang các ngươi đi.


Tống Thiên Hùng đạp đám mây, một tiếng bạo hống vang lên, âm thanh rung động thiên khung.

Tầng mây cuồn cuộn ầm vang nổ tung, vạn đạo lôi đình xé rách thiên địa, phô thiên cái địa rơi xuống Khương Vương phủ.

Trong một chớp mắt, thành Bạch Hổ đều phảng phất như lâm vào hắc ám, chỉ có hướng Khương Vương phủ tỏa ra quang mang hừng hực.

- Aaa...!!!
Diện mục Khương Hồng Võ dữ tợn, liệt diễm sôi trào ngưng tụ phía trêи Khương Vương phủ thành vô số tia lửa, cũng nhanh chóng xen lẫn tạo thành hỏa thuẫn to lớn hơn năm trăm mét, oanh kϊƈɦ lôi triều mãnh liệt.

- Liệt Hỏa Phần Thiên không hổ là võ pháp thứ hai của Khương gia.

Hôm nay hảo hảo lĩnh giáo Khương Vương một phen.

Thanh âm uy nghiêm giống như lôi đình cuồn cuộn vang vọng trời cao, sau một khắc, ngàn vạn lôi triều lần nữa trút xuống.

- Phá cho ta!
Khương Hồng Võ gầm thét, tay phải thức tỉnh huyết văn, một cỗ uy thế kinh người nổ tung.

Hỏa Tinh Thuẫn dày đặc ầm vang vỡ nát, liệt diễm vô biên cuồn cuộn ngập trời, giống như vạn ngọn núi lớn phun trào, chảy ngược trời cao, nuốt lấy hết lôi đình đầy trời, Bôn Lôi Điêu bên trong cả kinh chạy trốn tứ phía.

- Xin mời toàn thể Khương gia, đi đến hoàng thành.

Tam hoàng tử phất tay ra lệnh.

Hai mắt một vị trưởng giả Cửu Tiêu cung đỏ chót, áo bào không gió mà bay, toàn thân tràn ngập ra uy thế kinh người.

Hai tay của hắn nâng cao, bỗng nhiên đè x uống, khí lãng màu trắng chấn kϊƈɦ mặt đất.

Trong chớp mắt, phạm vi phương viên mấy ngàn thước ầm vang sụp đổ, loạn thạch xuyên không.

Khương Vương phủ lập tức chia năm xẻ bảy, mặt đất sụp đổ, cung điện băng liệt, loạn thành một bầy, tiếng kêu thảm liên miên.

Từng đạo nham thạch ngưng tụ như cự mãng phá tan phế tích, cuồng dã bốc lên đánh về phía tất cả mọi người Khương Vương phủ.

Ba mươi vị Huyết Ngục như thiểm điện đánh giết ra ngoài, oanh lấy đá tảng to lớn nóng bỏng, lập tức tạo ra tiếng oanh minh đinh tai nhức óc, bụi mù bay đầy trời.


- Người quỳ xuống, sống!
- Người đứng thẳng, chết!
Tất cả cường giả Cửu Tiêu cung bạo khởi, kϊƈɦ hoạt linh văn, thế như mãnh hổ, rống to thẳng hướng về phía Khương Vương phủ đang hỗn loạn.

- Không cần phải để ý đến ta, giết ra ngoài!
Khương Hồng Võ gầm thét, mang theo chiến đao trùng thiên bộc phát, huyết văn lan tràn toàn thân, khí thế tiếp tục đề thăng.

Một tiếng nổ vang rung trời, lôi hỏa đối kháng như sóng dữ vỗ bờ, cuồn cuộn vạn mét trêи bầu trời.

Tống Thiên Hùng bị đánh bay lên không trung, Khương Hồng Võ thì trùng điệp rơi xuống, ngay khi đứng dậy, liệt diễm sôi trào mãnh liệt giống như giang hà lao nhanh cuốn về phía cường giả Cửu Tiêu cung đang tiến đến.

Quần hùng Cửu Tiêu cung đều biến sắc, hốt hoảng rút khỏi Khương Vương phủ.

Bọn hắn hoảng hốt trong lòng, đây là uy thế gì, cơ hồ muốn bằng với Sinh Tử cảnh.

- Toàn thể thị vệ, cung phụng Khương Vương phủ! Ta thay mặt Khương gia cảm tạ chư vị tận trung thủ hộ, cũng lấy danh gia chủ, phát ra chỉ lệnh cuối cùng.

Khương Hồng Võ đứng trong liệt diễm cuồn cuộn, lên tiếng bạo hống.

- Xin mời Vương gia phân phó.

- Lui!!
Các cung phụng, thị vệ đang chuẩn bị lĩnh mệnh có chút giật mình, lui?
Chúng ta không nghe lầm chứ?
Khương Hồng Võ không có ý định mang đi bất kỳ thị vệ, cung phụng gì, không phải không tin bọn hắn, mà bọn hắn trong thành Bạch Hổ đều có gia quyến.

Hiện tại hoàn toàn có thể dùng một bầu nhiệt huyết giết ra ngoài, nhưng vợ con của bọn họ thì sao?

Lượng lớn thị vệ, cung phụng hô to:
- Vương gia! Chúng ta nguyện ý theo Vương gia, rời khỏi thành Bạch Hổ.

- Lui! Một tên cũng không để lại!
Hai mắt hơn ngàn thị vệ, cung phụng Khương Vương phủ ʍôиɠ lung, sau một lát, toàn thể quỳ xuống, liên tiếp đứng dậy, từng bước lui lại.

- Tất cả đứng lại cho ta! Hiện tại chính là thời cơ lập công rất tốt, các ngươi còn muốn nghe Khương Hồng Võ điều lệnh?
Khương Hồng Dương ở phía trước gọi to gọi nhỏ, cao giọng quát tháo ngay thị vệ cùng các cung phụng đang tản ra.

Nhưng mà...!
Ngoại trừ một số người cực ít do dự dừng lại thì đa số người đã đảo mắt leo tường biến mất.

- Khương Vương, hôm nay đối thủ của ngươi là ta, chỉ giáo!
Tống Thiên Hùng từ trêи trời giáng xuống đánh ra một quyền, lôi đình điên cuồng di động, đánh về phía Khương Hồng Võ.

Khương Hồng Võ vung mạnh đao ngạnh kháng, điên cuồng ác chiến, huyết văn nơi tay phải hắn càng ngày càng nóng, kϊƈɦ ra tiềm lực toàn thân.

Thời điểm Diêm lão khắc xuống huyết văn đã nhắc nhở hắn, năng lượng trong huyết văn có hạn, chỉ có thể bảo mệnh, không thể dùng linh tinh.

Trước đó một mực không nỡ dùng, ngay cả chạy trốn ra Bạch Vương phủ cũng chỉ dùng một hồi..

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện